Trịnh Kim Chi: ‘Sân khấu khó khăn, nhiều nghệ sĩ đang chuyển nghề’

NSƯT Trịnh Kim Chi có nhiều kế hoạch khi trở thành Phó chủ tịch Hội Sân khấu TP.HCM giữa bối cảnh loại hình nghệ thuật này đang gặp nhiều khó khăn.

Sân khấu Trịnh Kim Chi đóng cửa vì mùa dịch. Ảnh: NVCC.

 

Mới đây, NSƯT Trịnh Kim Chi đã có buổi tiệc mừng sinh nhật tuổi 48 bên gia đình và người thân. Trong tháng sinh nhật, nữ diễn viên nhận hai tin vui. Cô nhậm chức Phó chủ tịch Hội Sân khấu TP.HCM và đoạt huy chương vàng Liên hoan Sân khấu chuyên nghiệp toàn quốc.

Zing có cuộc trao đổi với Á hậu Trịnh Kim Chi.

– Khi sân khấu kịch đã đi qua thời hoàng kim, việc xã hội hóa sân khấu khiến các đơn vị kịch nghệ TP.HCM gặp phải những khó khăn gì, thưa chị?

Sân khấu kịch xã hội hóa là tự lo thu, chi. Nhiều quản lý sân khấu tư nhân tâm sự với tôi về nỗi lo cơ sở vật chất. Các ông bầu, bà bầu thường phải chi trả khoản tiền lớn để thuê địa điểm diễn. Tuy nhiên, số vé bán được lại không nhiều. Nghệ sĩ cũng phải lặn lội bán từng tấm vé. Tôi đang ấp ủ đề xuất xây dựng một sân khấu chung để các đơn vị xã hội hóa cùng sử dụng, giảm bớt gánh nặng về chi phí nhà rạp cho nghệ sĩ.

– Sân khấu khó khăn, nhiều diễn viên chuyển nghề khác kiếm sống để lại những bất cập nào cho kịch?

Sân khấu tư nhân trả lương diễn viên dựa trên lượng vé bán được. Các đoàn kịch nhà nước tuy cát-xê thấp hơn đơn vị xã hội hóa nhưng họ có lương cứng. Có những hôm tôi bán được ít vé, các diễn viên sẵn sàng không lấy tiền cát-xê. Để mưu sinh, nhiều nghệ sĩ đang phải chuyển nghề, làm những công việc như bán hàng online. Tuy nhiên, khi tôi cần, họ đều có mặt, nhiệt huyết diễn xuất dù cát-xê không cao.

– Tới nay, việc duy trì sân khấu kịch khiến chị thua lỗ đến đâu?

Tôi không muốn đưa ra con số cụ thể, nhưng khoản thua lỗ là không nhỏ. Tôi không kỳ vọng cao. Những đêm diễn có doanh thu đủ trả phí mặt bằng và lương cho ê-kíp là tôi hạnh phúc lắm rồi. Thông thường, tôi tự bỏ tiền ra để sản xuất các vở kịch. Tác phẩm nào trụ lại lâu thì bù vốn còn không thì xác định là lỗ.

– Tại sao thua lỗ nhưng chị vẫn quyết tâm theo đuổi?

Đó là cái nghề cái nghiệp của tôi. Ở đoàn, diễn viên nhiều khi từ chối nhận cát-xê vì biết tôi không bán được vé. Chính hành động của họ khiến tôi càng quyết tâm duy trì sân khấu kịch Trịnh Kim Chi. Sân khấu còn thì diễn viên vẫn còn “thánh đường” để tỏa sáng.

Ngoài ra, tôi còn có trung tâm dạy diễn xuất và hoạt động kinh doanh bên lề. Đó là những nguồn thu nhập để tôi bù trừ.

– Chị đã có những dự tính nào để phục hồi tình hình sân khấu kịch hậu dịch Covid-19?

Định hướng thì khó nói trước. Tôi nghĩ người trong ngành phải tập lại cho khán giả thói quen tới sân khấu. Miếng cơm manh áo quan trọng hơn nên chỉ khi dư giả, người xem mới tính đến thưởng thức nghệ thuật. Vì vậy, tôi có ý định giảm giá vé, đồng thời, tổ chức các buổi diễn ở trường đại học để mang kịch nghệ tới gần hơn với công chúng.

PV Tổng hợp

Tags: #Covid-19#Kịch nói#NSƯT Trịnh Kim Chi#Sào Gòn